Giản Cừ hận không thể để đám nữ nhân kia chết hết đi, nói xong lại thở dài: "Về phần Lâm Ngọc Thanh, tổn thất nặng nề, không chỉ một tiệm bánh ngọt ở Vọng Lỗ phường bị niêm phong, mấy chiếc thuyền buôn đậu ở bến cảng định rời đi trong đêm mà cũng không thành công. Nghe nói đó cũng là sản nghiệp của Lâm công tử, bây giờ đều đã bị tra xét, niêm phong. Những quan viên không có chỗ trút giận kia, e là sẽ trút giận lên người Lâm công tử."
Tô Tử Tịch nghe xong cũng không hề kinh ngạc.
Trong nhà quan viên xảy ra chuyện xấu, cho dù là thật thì có mấy ai nóng nảy như Trương thị lang, vạch trần ngay lập tức? Dù muốn xử lý, sau này có khối thời gian, muốn trút giận thế nào cũng được, chỉ cần có lối thoát, có tấm vải che đi sự xấu hổ thì sẽ không ai muốn chuyện nhà mình bị cả kinh thành bàn tán sau bữa cơm.
Ai mà vui cho được khi bị cắm sừng, lại còn bị tất cả mọi người biết và đem ra làm trò cười?




